Từ nụ cười rạng rỡ khi khoác lên mình bộ lễ phục, giọt nước mắt xúc động, ánh nhìn tự hào của gia đình đến những cái ôm lưu luyến giữa bạn bè, mỗi khoảnh khắc trong ngày tốt nghiệp đều mang theo một câu chuyện riêng. Tại Lễ Bế giảng và trao bằng tốt nghiệp Tiến sĩ, Thạc sĩ và Cử nhân đợt 2/2026 của UEF, những câu chuyện ấy đã cùng tạo nên một dấu mốc đáng nhớ trong hành trình trưởng thành của các tân khoa.
Có lẽ không cần quá nhiều lời trong khoảnh khắc tân khoa bước xuống từ sân khấu. Một cái ôm thật chặt của ba mẹ, người thân hay bạn bè đôi khi đã đủ để nói thay cho cả một chặng đường.
Đó là cái ôm của người đã nhiều lần đưa đón con đi học, kiên nhẫn chờ những mùa thi, những lần con trở về với vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Cũng có thể là cái bắt tay của một người bạn đã cùng nhau đi qua những năm tháng đại học, cùng làm bài, cùng chạy deadline, cùng cười và đôi khi cùng lo lắng trước những cột mốc quan trọng.
Có những nụ cười xuất hiện rất tự nhiên, rạng rỡ đến mức chẳng cần tạo dáng. Đó là nụ cười của những tân khoa khi lần đầu khoác lên mình lễ phục tốt nghiệp, cầm trên tay bằng cử nhân và nhận ra một chặng đường mình từng mong chờ nay đã thực sự khép lại.
Đằng sau mỗi nụ cười ấy là một câu chuyện khác nhau. Dù có những năm tháng bình lặng hay giai đoạn nhiều thử thách, đến cuối cùng, tất cả đã cùng nhau tự hào vì đã đi trọn con đường mình lựa chọn.
Và ngày tốt nghiệp dường như chưa bao giờ là câu chuyện của riêng người nhận bằng. Ống kính Nhà UEF đã bắt gặp không ít góc ảnh đẹp khi: người thân cẩn thận chỉnh lại cổ áo, sửa chiếc mũ tốt nghiệp, giúp con em mình giữ bó hoa thật đẹp trước ống kính; phụ huynh đứng lặng nhìn con, ánh mắt đầy tự hào; tranh thủ ghi lại từng khoảnh khắc bằng điện thoại vì sợ bỏ lỡ một giây phút quan trọng; hoa, quà và những lời chúc mừng xuất hiện khắp nơi, mỗi bó hoa mang một lời nhắn, mỗi món quà là một cách để nói rằng “bạn đã làm rất tốt”....
Và rồi những bức ảnh gia đình được lưu lại. Có lẽ nhiều năm sau, khi nhìn lại, điều khiến người ta nhớ nhất chưa chắc là mình đã đứng ở đâu trong ngày hôm ấy, mà là ai đã đứng bên cạnh mình.
Khoảnh khắc nhận bằng đôi khi cũng chẳng cần quá khuôn mẫu. Một cú nhảy đầy phấn khích, một màn “flex” thành tích hay một cách ăn mừng rất riêng đã khiến sân khấu tốt nghiệp trở nên sinh động hơn, bởi mỗi tân khoa đều có một phiên bản đáng nhớ của riêng mình trong ngày đặc biệt này.
Ngày tốt nghiệp cũng là dịp những hội bạn tìm lại nhau giữa dòng người đông đúc. Những cái ôm, tiếng gọi tên, những màn tạo dáng quen thuộc và những bức ảnh chụp vội trở thành “tư liệu” của một thời thanh xuân. Bởi ai cũng hiểu, sau ngày hôm nay, mỗi người sẽ bắt đầu một hành trình riêng.
Giữa những nụ cười của tân khoa, có một niềm vui rất riêng của những người đứng trên bục giảng. Thầy cô đã chứng kiến sinh viên từ những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ, từng bài học, từng lần thuyết trình, từng dự án, từng bước trưởng thành. Với các học viên cao học, nghiên cứu sinh, hành trình ấy còn gắn với những cuộc trao đổi học thuật, những lần chỉnh sửa công trình và sự kiên trì theo đuổi một hướng nghiên cứu.
Một “chuyến đò” cập bến thành công, nhưng với người làm giáo dục, hành trình đồng hành có lẽ chưa bao giờ thực sự kết thúc. Bởi sau lễ tốt nghiệp, những người học trò hôm nay sẽ tiếp tục mang theo kiến thức, kỹ năng và những giá trị đã được vun đắp tại UEF để bước vào những hành trình mới.
Hai ngày đặc biệt 27 và 28/8 rồi sẽ khép lại. Sân khấu trở về với nhịp sống quen thuộc, hoa sẽ được mang về nhà, lễ phục được cất lại và những bức ảnh sẽ dần trở thành ký ức. Nhưng những khoảnh khắc của ngày tốt nghiệp vẫn sẽ ở lại theo cách rất riêng.
Trung tâm Thông tin - Truyền thông